Cảm dấn Của Em Về 8 Câu Thơ Cuối trong Đoạn Trích Kiều Ở Lầu dừng Bích ❤️️Văn Mẫu✅Tham Khảo tuyển Tập Những bài xích Văn mẫu Đặc Sắc.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về 8 câu thơ cuối kiều ở lầu ngưng bích


Dàn Ý cảm thấy 8 Câu Thơ Cuối Kiều Ở Lầu ngưng Bích

slovenija-expo2000.comchia sẻ cho mình mẫu dàn ý cảm nhận về 8 câu thơ cuối trong khúc trích Kiều nghỉ ngơi lầu dừng Bích chi tiết, hãy tham khảo ngay nhé!

I. Mở bài:

Truyện Kiều là một trong những tác phẩm truyện thơ nổi tiếng nhất trong nền văn học tập trung đại Việt Nam.Một giữa những đoạn trích hay, với cây viết pháp đặc sắc tả cảnh ngụ tình, thường được Nguyễn Du vận dụng một cách sắc sảo trong thơ của bản thân mình ấy là đoạn trích Kiều sinh hoạt lầu ngưng Bích.Đặc biệt làm việc 8 câu thơ cuối bài, nỗi bi hùng của thiếu nữ Kiều được thể hiện một bí quyết trực tiếp và mạnh khỏe thông qua rất nhiều cảnh đồ dùng tưởng vô tình tuy thế lại hữu ý ám chỉ về trung ương tư, về cuộc sống và số phận của phụ nữ Kiều tội nghiệp.

II. Thân bài:


* thực trạng :

Sau gia biến, Kiều bị Mã Giám Sinh lừa bán, rồi phiêu lưu vào lầu xanh. Kiều không thích tiếp khách, nhiều lần ước ao tự tử, Tú Bà bèn giam lỏng con gái ở lầu ngưng Bích.Tại đây Kiều ngày ngày ôm nỗi buồn, nỗi nhớ doanh gia đình, lại xót xa cho doanh nghiệp phận bạc.

* Phân tích:

– “Buồn trông cửa bể chiều hôm,Thuyền ai thập thò cánh buồm xa xa”

Nỗi cực khổ cô quạnh, thân phận lênh đênh không biết đi về đâu.Nỗi lưu giữ quê hương, lưu giữ gia đình.

– “Buồn trông ngọn nước bắt đầu raHoa trôi man mác biết là về đâu”

Nỗi xót yêu thương thân phận nổi trôi, trung ương trạng hoang mang, lo lắng không biết sẽ dạt về đâu.

– “Buồn trông nội cỏ rầu rầuChân mây mặt đất một blue color xanh”

Nỗi chán chường, tù túng thiếu trước đa số cảnh không rứa đổi, nhạt nhẽo, dẫn đến chổ chính giữa trạng thuyệt vọng không lối thoát.

– “Buồn trông gió cuốn phương diện duềnhẦm ầm tiếng sóng vây xung quanh ghế ngồi”

Bão tố trong trái tim Kiều, mặt khác là rất nhiều dự cảm không khỏi về phần nhiều sóng gió sẽ ùa tới trong cuộc đời khiến cho Kiều lo ngại và lo sợ vô cùng.

III. Kết bài: Cả đoạn thơ 8 câu tương tự như bức tranh tứ bình về tâm trạng của Kiều, bút pháp tả cảnh ngụ tình quánh sắc, cùng nghệ thuật điệp từ, những thắc mắc tu từ, hầu hết từ láy tinh tế, Nguyễn Du đã miêu tả một bí quyết vô cùng sâu sắc sự chuyển đổi tâm trạng của con gái Kiều.


Đoạn Văn Ngắn cảm nhận Của Em Về 8 Câu Thơ Cuối vào Đoạn Trích Kiều Ở Lầu ngưng Bích – bài 1

Giới thiệu cho các em học viên đoạn văn ngắn cảm thấy của em về 8 câu thơ cuối trong đoạn trích Kiều làm việc Lầu dừng Bích ngắn xuất xắc sau đây.

Xem thêm: Hình Ảnh Đẹp Về Cầy Meerkat, Loài Vật Nào Tàn Nhẫn Nhất Thế Giới

Tám câu thơ, mỗi cặp câu gợi ra một nỗi buồn sâu thẳm. “Buồn trông” là bi quan mà chú ý xa, nhưng cũng là bi ai mà trông ngóng một cái gì mơ hồ sẽ đến làm đổi thay tình trạng hiện nay tại. Bên cạnh đó nàng muốn một cánh buồm, tuy nhiên cánh buồm chỉ tốt thoáng, xa xa, không rõ, như một ước vọng mơ hồ, mọi khi một xa. Thiếu phụ lại trông ngọn nước bắt đầu từ cửa sông chảy ra biển, ngọn sóng xô đẩy cánh hoa phiêu dạt, trù trừ về đâu. Thứ hạng ngồi trên lầu cao làm thế nào thấy được cánh hoa trên loại nước. Đây chỉ cần cảnh nàng tưởng tượng về định mệnh mình.


Nàng lại bắt gặp đồng cỏ úa tàn, chân mây, mặt đất một màu u ám và đen tối xanh xanh, tưởng chừng như mịt mùng không có chân trời. Thiếu nữ lại “trông gió cuốn phương diện duềnh”. “Duềnh” là chỗ biển lấn vào đất liền, thành vựng (theo Thạch Giang). “Gió cuốn khía cạnh duềnh” làm cho sóng vỗ dào dạt, ầm ầm… tất nhiên, mặc dù lầu dừng Bích có rất ngay gần bờ đại dương cũng cần yếu nghe được “tiếng sóng kêu xung quanh ghế ngồi” được. Đây là hình ảnh vừa thực, vừa ảo, cảm xúc như sóng vỗ dưới chân, đầy hiểm họa, như ý muốn nhấn chìm thiếu nữ xuống vực.

Tám câu thơ, câu nào cũng vừa thực vừa hư, vừa là thực cảnh, vừa là trọng điểm cảnh. Toàn là hình ảnh về sự vô vọng, sự dạt trôi, sự bế tắc và sự chao đảo, nghiêng đổ. Đây đó là lúc mà cảm tình Kiều trở nên muốn manh và yếu ớt nhất, là lúc nhưng nàng rất đơn giản rơi vào cạm bẫy, như cô gái sẽ lâm vào hoàn cảnh tay Sở Khanh sau này.

Trong đoạn thơ này, không gian bao la rợn ngợp, không một bóng người. Thời hạn như dồn lại, không biết bao nhiêu buổi sáng, buổi chiều lặp lại. Con tín đồ trở nên bé dại bé, bất lực, trơ trọi. Nghệ thuật và thẩm mỹ trùng điệp như kéo dãn dài nỗi ảm đạm vô vọng, rất nhiều của nhỏ người.

Tham khảo thêm