tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1


Bạn đang xem: Sau cái chết của dế choắt dế mèn đã có những ngày tháng phiêu lưu đầy mạo hiểm

*

Sau chết choc của Dế Choắt, Dế Mèn đã có những ngày tháng nhận ra đầy mạo hiểm tuy thế cũng rất là thú vị. Mặc dù vậy, bài học đường đời đầu tiên sau sự việc xẩy ra với Dế queo quắt vẫn ám hình ảnh Dế Mèn.Em hãy nhập vai nhân đồ Dế Mèn, tưởng tượng cùng kể lại cuộc nói chuyện của Dế Mèn với Dế choắt nhân một ngày Dế Mèn cho thăm tuyển mộ Dế Sau chết choc của Dế Choắt, Dế Mèn đã gồm có ngày tháng linh giác đầy mạo hiểm nhưng mà cũng rất là thú vị. Tuy vậy, bài học đường đời thứ nhất sau sự việc xẩy ra với Dế quắt vẫn ám hình ảnh Dế Mèn.Em hãy vào vai nhân đồ Dế Mèn, tưởng tượng với kể lại cuộc nói chuyện của Dế Mèn cùng Dế queo quắt nhân một ngày Dế Mèn mang lại thăm chiêu mộ Dế Choắt.


Lớp 6 Ngữ văn
2
0


Xem thêm: Bài Soạn Bài Đề Văn Biểu Cảm Và Cách Làm Bài Văn Biểu Cảm Lop7

*

Em tham khảo bài này nhé:

Tôi chuyển Dế Choắt mang đến chôn vào một trong những vùng cỏ rậm rạp nhất với đắp thành nấm tuyển mộ to, trên đặt một vòng hoa trắng.

Lúc này, trời đang ngả về chiều, ánh trăng mờ nhạt chiếu trên từng bông cỏ khiến cho chúng có vẻ như ảm đạm. Những nhành hoa trắng trên chiêu mộ Choắt hình như ánh lên một màu tang tóc, nhức thương. Trên thai trời, mây như chấm dứt trôi, muôn vật số đông yên ắng, chỉ với lại giờ đồng hồ gió như giờ đồng hồ dương cố gắng và nước như đã hát một bạn dạng thánh ca tiễn choắt về cõi hỏng vô…

Trong size cảnh bi thiết đến óc ruột ấy, vẫn đang còn người đứng âm thầm bên chiêu tập Dế Choắt. Đó là tôi. Tôi nhớ lại số đông chuyện cũ mà ân hận, mà xót xa. "Giá như mình ko trêu chị ly thì đâu đến nỗi… Anh queo quắt ơi! Tôi ko ngờ… Tôi ngốc quá!". Tôi thầm nghĩ về vậy. Giờ đồng hồ đây, lúc đứng trước chiêu tập Dế Choắt, tôi mới nhận biết sai lầm của mình, new biết nên sửa ngay sai lạc đó. Tôi nghĩ:

"Có biết đâu cơ mà lường: hung hăng, hống hách thì chỉ bao gồm đem thân nhưng mà trả nợ động tác ngu dại. Tất cả là tại tôi, anh quắt queo ạ! Tôi mà không trêu chị cốc thì bây giờ anh vẫn còn sống…". Tôi nghĩ mang lại lời dặn dò của Dế Choắt, một lời khuyên nhủ chân thành đã kéo tôi thoát ra khỏi vẻ hung hăng thường xuyên ngày: "Ở đời mà bao gồm thói hung hăng bậy bạ, gồm óc mà ngần ngừ nghĩ, sớm muộn thì cũng có vạ vào mình…". Tôi đứng yên hồi lâu, nghĩ về về bài học kinh nghiệm đường đời đầu tiên, nghĩ về về toàn bộ mọi fan và số đông cử chỉ của chính mình mà thấy lòng ân hận: "Không anh choắt ạ, anh ở nơi cửu tuyền hãy lặng tâm, tôi đã sửa sai lúc còn chưa muộn. Tôi sẽ không phụ lời anh dặn dò đâu! Anh cứ lặng tâm!".

Mặt trời đã được gần lặn, chỉ còn một chút tia nắng yếu ớt soi khắp không gian. Tôi cúi người xuống bốc một núm đất đắp lên chiêu mộ cho Choắt. Tôi nhìn chiêu mộ Choắt lần cuối cùng rồi quay gót, trái quyết bước đi…

Gió vẫn thổi, cỏ cây, hoa lá lao xao rồi cúi rạp về phía tuyển mộ Choắt kính chào vĩnh biệt. Sương đang xuống, sương rơi từng giọt trên cỏ, từng giọt trên chiêu tập Dế Choắt. Mặt trời vẫn lặn hẳn, cỏ cây vẫn như rì rào, lao xao, gió thổi mạnh bạo sương vẫn xuống. Màn sương white in hình một chú Dế cúi đầu lầm lũi ra đi dần…