Ngày 27-7 sắp đến gần, ngày mà lại nhân dân toàn quốc tri ân các nhân vật Liệt sĩ, những người dân đã ngã xuống mang lại hòa bình, độc lập của khu đất nước. Để tưởng nhớ đến các người sẽ hi sinh cho việc ấm no và hạnh phúc của họ ngày hôm nay, slovenija-expo2000.com xin ra mắt với fan hâm mộ những bài xích thơ hay viết về các nhân vật liệt sĩ.

Bạn đang xem: Thơ về sự hy sinh của người lính


1 22
*
Ảnh minh họa (nguồn internet)
2
12
*
Ảnh minh họa (nguồn internet)
3
11
*
Ảnh minh họa (nguồn internet)
4
13
*
Ảnh minh họa (nguồn internet)
5
9
*
Ảnh minh họa (nguồn internet)

TƯỞNG NHỚ CÁC CHỊ Tác giả: Vũ Đức giữ

Đất nước mình lúc này đã bình yênChiến tranh qua- hàng chục ngàn người nghỉ ngơi lạiNgã cha Đồng lộc gồm mười chị gáiDũng cảm, hy sinh-Quá đỗi tự hào.

Mặc bom rơi, máy bay Mỹ vấp ngã nhàoGiữa “toạ độ chết”- kiên cường bám trụ Chẳng sợ hãi- những người con ưu túLấp hố bom thù - hầu hết chuyến xe pháo qua.

Cuộc đời những chị đã hoá bài caTrong thiên hùng ca-Việt Nam đánh MỹNgày ra đi- một phần hai nỗ lực kỷCả nước tự hào, đất nước tôn vinh.


*
Ảnh minh họa (nguồn internet)

VÒNG TAY DANG DỞ

Tác giả: Trịnh Thanh Hằng

Tạm biệt nhé hỡi người yêu nhỏ xíu nhỏMôt nụ hôn còn khù khờ anh traoVà vòng tay vẫn vụng dại thuở nàoỞ lại nhé anh lấn sân vào chiến tuyến.

Xa xa dần góc nhìn ai giữ luyếnRừng Trường đánh rong ruổi bước quân hànhGiữa bao la ngút ngạt ngào núi rừng xanhSương giăng mắc anh màn trời chiếu đất.

Đôi cẳng chân biết bao lần tiết bậtAnh học tập trò không nếm mật nằm gaiCó phần đa khi thức trắng xuyên đêm dàiHành quân gấp đến mặt trận Quảng Trị.

Dù huấn luyện anh đang từng chuẩn chỉnh bịNhưng bất thần cuộc chiến quá gian nanSúng đạn cất cánh và máu đổ ngập trànKhông lùi bước dù xương tung thịt nát.

Nơi Thành cổ mênh mông và bát ngátQuyết ko lùi đạp bom đạn xông lênGiây phút nào tín đồ bỗng dịu như tênMáu tưới tiết , xương ông chồng xương bửa xuống.

Rất rỗi rãi anh nằm cạnh sát thửa ruộngBỗng chấp chới gặp ánh mắt người thươngCô thôn nữ tống biệt buổi lên đườngDang tay đón ôm anh về đất Mẹ.

Hương bòng quê vương tóc ai nhè nhẹĐưa anh về với giấc mộng ngàn thuNơi quê bên khắc khoải một lời ruVẫn còn đó một nụ hôn dang dở.

Người đàn bà vẫn chưa lành trăn trởCuộc chiến này sẽ chia cắt hai taĐể hiện giờ Tổ quốc Khải trả caEm sống lại song vòng tay vứt ngỏ.

Anh đi rồi khiến cho ai lỡ dởVấn vương hoài đốt cháy cả tuổi xuânĐể hiện giờ Đất đã và đang ở gầnVẫn mong chờ một vòng đeo tay dang dở.Trịnh Thanh Hằng


*
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Ngôi chiêu tập vô danh

Tác giả: Đoàn Thị Hồng Sương

Ngôi chiêu tập trong nghĩa trang,Một chiều tối mưa, tôi cho viếng.Hàng cây yên im, lá rơi ko lên tiếng,Sợ làm cho anh đơ mình, giấc ngủ của nghìn thu.

Khi anh ra đi, hành trang sở hữu theolà tiếng hát ru của mẹ,là tiếng nói bập bẹ của đứa em sẽ tập nói.Khi anh ra đi, đất quê nhà đầy lửa khói,Nhìn quê nhà, mất non tim anh đau.

Khi anh ra đi, mẹ chỉ mong con về mau.

Thời gian trôi, nỗi khát khao hóng con biến thành nỗi đau,Con đang hi sinh, vẫn chưa tìm thấy xác.Mẹ tung rời, té qụy, cõi lòng em tan nát!Hòa bình rồi, sao vẫn không tìm thấy anh?

Đặt một vòng hoa lên ngôi mộ vô danh.

Tên anh vứt trống, chỉ gồm nơi anh sinh thành, khu vực anh đã xẻ xuống.Đồng nhóm năm nào thuộc chiến tuyến,Người còn, tuổi cũng đã luống,Vẫn nghẹn ngào, nuốt nước mắt, xin chào anh.

Tôi xin chào anh, chào fan chiến sĩtrong ngôi tuyển mộ vô danh.

Xem thêm: Các Loại Cây Công Nghiệp Thường Được Trồng Ở Vùng Đồng Bằng Là A

Dẫu vô danh, cơ mà tên anh, vẫn là tên Chiến Sĩ,Là tên tổ quốc đặt cho đứa con mình trân quý,Như một giọt ngày tiết hồng, trong số rất nhiều trái tim yêu.