Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định



Bạn đang xem: Truyện phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Về mang lại Phương gia... Phương Hàn tay xách vỏ hộp bánh trứng đi vào, đưa góc nhìn xung quanh ko thấy Hạ An, anh nghĩ có thể cô vẫn ở trên phòng. Đang định gọi quản gia đến nhờ ông ta đưa bánh lên cho Hạ An, thì Giản Đình từ bên trên lầu đi xuống gọi anh. "Hàn... Anh về rồi sao?" Giản Đình nở nụ cười rạng ranh vừa di chuyển gần anh. Thấy bên trên tay anh đang cố hộp gì đó, Giản Đình chuyên chở nhìn cầm hộp bánh tự tay anh. "Sao anh biết em thích ăn bánh này mà tải vậy? ngoại giả mua tương đối nhiều nữa. " Giản Đình phấn khởi nói vừa chú ý vào hộp bánh. Thấy Giản Đình vui vẻ vì thế anh cũng ko nỡ nói bánh này anh sở hữu cho Hạ An được: "Nếu em thích như vậy thì ăn nhiều vào." Giản Đình mỉm cười quan sát anh : "Dạ." Trong bữa ăn tối... Trong bất cứ tình huống nào, chỉ việc ba người có tình cảm với nhau, đương đầu nhau thì một không khí liền trở buộc phải vô cùng ngột ngạt. Đây là lần trước tiên Hạ An ngồi ăn cơm tầm thường với Phương Hàn và Giản Đình. Thức nạp năng lượng đầy bên trên bàn dẫu vậy Hạ An không dám động đũa, cô chỉ nạp năng lượng duy nhất một món để gần cô nhất. Chạm phải góc nhìn anh, cô hồi hộp cúi đầu. Cô gái ngốc này, anh dặn quản ngại gia nấu nướng cả 1 bàn thức ăn uống nhiều như vậy cho cô, sao cô lại không thèm đụng đũa, có lẽ nào cô ko thích hầu hết món nạp năng lượng này? "Ăn nhiều vào, cô hạn chế ăn như thế, ao ước con tôi sinh ra gầy yếu sao?" Phương Hàn lên tiếng, thật ra anh lo lắng, mong cô ăn uống nhiều hơn, nhưng lừng chừng nói gắng nào yêu cầu anh đành nói như thế. Giản Đình nghe vậy liền hùa theo: "Đúng rồi Hạ An, cô phải ăn uống nhiều thì em bé bỏng mới trẻ trung và tràn đầy năng lượng được, cô nạp năng lượng chén canh cá này đi, nghe nói phụ nữ mang thai nạp năng lượng canh cá, nhỏ xíu con sẽ khá thông minh." Giản Đình vừa nói vừa múc một chén bát canh đưa qua đến cô. Hạ An ngửi mùi hương canh cá thôi là cảm hứng khó chịu đựng rồi, dẫu vậy cô không thể lắc đầu ý xuất sắc của Giản Đình nên nỗ lực uống bát canh. Uống được vài ba muỗng sau cùng không nhịn được nữa, gửi tay bưng miệng chạy vào toilet. "Thức ăn không phù hợp khẩu vị sao? Sao cô ấy lại ăn không được như thế?" Phương Hàn công bố như nói cho 1 mình anh nghe. "Anh chớ lo lắng, thiếu phụ mang thai mà, chỉ cần ngửi thấy mùi không được là đã nôn vì thế đó." Giản Đình lên tiếng. Sau thời điểm nôn một trận tái xanh cả mặt mũi, Hạ An trở lại bàn ăn.
Thấy Hạ An nôn nghén đến mặt mũi tái nhợt như thế khiến anh đau lòng ko thôi. "Hạ An, hay cô ăn uống bánh trứng này đi, thời điểm nãy Hàn cài cho tôi khôn cùng nhiều, tôi phân chia hết phần cho mọi người rồi, phần này tôi để dành cho cô đó." niềm vui nhạt bên trên môi Hạ An khựng lại, hít một hơi nhưng vẫn còn đấy cảm thấy nặng nề chịu: "Cám ơn." Sau bữa ăn tối... Bởi lúc nãy thấy Hạ An không nạp năng lượng được gì nên sợ cô đói, anh nói với cai quản gia cho tất cả những người bưng ly sữa lên phòng mang lại cô. ************* bây giờ đầu tiếng chiều, Hạ An một mình đến bệnh viện khám thai. Trong phòng họp, người ở đầu cuối cũng báo cáo xong, Phương Hàn một lần tiếp nữa nhìn đồng hồ thời trang trên tay. Trợ lý Lâm cúi đầu hỏi: "Phương Tổng, anh có câu hỏi gì cấp sao? Chiều nay chúng ta có một cuộc hẹn với đối tác." "Hẹn lại vào trong ngày mai đến tôi." Anh không nghĩ ngợi liền trả lời trợ lý Lâm. "Nhưng..." trợ lý Lâm đang định nói nào đấy với anh, tuy nhiên anh đã cấp tốc chân lập cập bước ra phía bên ngoài phòng họp. Trợ lý Lâm là bạn luôn lân cận anh, nên biết sự nhọc lòng của tổng giám đốc. Phương Hàn nhớ từ bây giờ là lịch đi khám thai của Hạ An vì hôm trước anh có liếc qua sổ đi khám thai của cô. Đặc biệt bây giờ anh ý muốn đi đi khám thai thuộc cô, không muốn để cô 1 mình tủi thân, và sau cuối anh muốn thấy được bé bỏng con của mình . Trầm mặc lấn sân vào thang máy, anh cũng đôi khi bấm điện thoại thông minh gọi mang đến cô, ao ước biết cô đang đi vào bệnh viện tuyệt chưa. Thang vật dụng di chuyển qua từng tầng lầu. Điện thoại được kết nối: "Cô đang ở đâu?" "Tôi đang ở dịch viện, anh hotline cho tôi tất cả gì không?" Hạ An ngơi nghỉ đầu dây bên kia hỏi. Phương Hàn đã biết cơ sở y tế mà cô hay mang đến khám đề nghị không nên hỏi thêm ngay tức thì tắt máy, vứt di hễ vào túi ra khỏi thang máy. Hạ An bên này thấy anh vẫn tắt năng lượng điện thoại, cô cảm xúc khó hiểu. Sao anh call cho cô nhưng mà không nói năng gì liền cúp máy như thế. Y tá bước ra nói lớn thông báo: "Mời cô Hạ An, đến lượt cô vào thăm khám rồi."
Tiếng cô y tá như cắt ngang dòng để ý đến của cô, Hạ An giật mình: "Vâng." Cô liền vùng lên đi vào. Qua màn hình tivi, hết sức âm phiêu lưu hình ảnh đứa nhỏ còn nhỏ xíu của mình, Hạ An xúc động, hạnh phúc không thôi. Bác sĩ nói mang lại cô biết nhỏ bé con đơn vị cô vẫn trong thời gian phát triển thành hình hài. Hạ An nhìn cho ngây người, niềm hạnh phúc khi được nhận thấy con phệ dần theo từng ngày như thế. Cô đo đắn nếu anh nhìn thấy được hình ảnh này đang có biểu lộ như cố kỉnh nào? Có niềm hạnh phúc như cô hay không? sau khoản thời gian rời khỏi phòng khám, Hạ An ngồi ở hành lang nhìn lại hình hình ảnh của nhỏ vừa rồi được chụp lại, một thời gian sau mới vùng dậy đi về. Phương Hàn do kẹt xe pháo nên bây giờ mới đến trước cổng dịch viện. Bước vào trong anh hỏi một cô y tá cơ sở y tế thai nghỉ ngơi đâu. Cô y tá chuyển tay đi đường cho anh đi lên lầu. Hạ An sẽ đi, thì gồm một em bé xíu đang chơi ném banh, bất ngờ trái banh ném về phía cô. Hạ An sửng sốt, cô hết sức muốn tránh mặt trái banh đang bay về phía cô nhưng không hiểu nhiều sao chân cô như đổ chì, không nhúc nhích được, chỉ biết ôm túi xách ngăn ở trong phần bụng rồi nhắm mắt lại. Vừa thoát khỏi thang máy, anh đưa mắt tìm kiếm cô trong đám bạn rất đông. Vừa đúng khi nhìn thấy cô thì cũng thấy trái banh vẫn ném về phía cô , anh tưởng cô đang né tránh, vậy mà cô nàng ngốc này cứ đứng yên ổn như thế không còn nhúc nhích. Anh vừa lo lắng vừa hoảng sợ, nhanh như chớp chạy đến đưa tay bao phủ lấy cô, để thân bản thân đỡ trái banh da cấm đoán trúng người cô. Đột nhiên được một vòng tay mạnh bạo ôm lấy, Hạ An new hoàn hồn mở mắt ra. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cô lag mình ngước đôi mắt lên nhìn anh. Phương Hàn, sao anh ấy lại cho đây? Anh đến tìm cô sao? Trái banh ném trúng sống lưng Phương Hàn, anh cúi fan nhặt quả banh lên, dung nhan mặt anh về tối lại mấy phần, trở cần khó coi. Là ai để trẻ con chơi banh địa điểm này? "Chú ơi, cho con xin lại quả banh đi ạ!" Một cậu bé bỏng đang ngước nhìn anh và nói. "Trái banh này là của nhãi con sao? ranh mãnh con có biết ko được phép chơi banh khu vực này không? Trái banh này chú đang tịch thu sau đó vứt đi." Phương Hàn chú ý cậu nhỏ bé bằng ánh mắt hung dữ khiến cho cậu bé nhỏ sợ khóc rống lên. Ai cũng nhìn về phía Phương Hàn và Hạ An. Ba của đứa nhỏ bé chạy lại ôm con: "Sao vậy con?" "Chú ấy là bạn xấu, chú ấy đem banh của con, không chịu đựng trả lại mang đến con... Hu... Hu..." Cậu nhỏ nhắn vừa nói vừa khóc. Tía cậu nhỏ xíu nhìn người lũ ông lãnh đạm trước mặt, tiếp nối lên tiếng hỏi: "Sao anh lại lấy banh của nam nhi tôi? fan lớn cơ mà đi ăn hiếp một đứa con nít như vắt sao?" "Anh đừng hiểu lầm, không hẳn như anh nghĩ về đâu." Hạ An xua tay lên tiếng giải thích. "Anh là cha, anh ko biết ở đây toàn ra phụ nữ mang bầu sao? Sao không quản tốt đàn ông mình, nhằm nó nạm banh ném ltinh tinh vào người khác ví như thế. Vợ tôi đang sở hữu thai, thời điểm nãy trái banh này suýt nữa ném vào bạn cô ấy, giả dụ lỡ banh ném trúng khiến cho vợ tôi ngã, ảnh hưởng đến người con trong bụng, hai phụ vương con anh đền nổi không?" khẩu ca cứng rắn, và ánh nhìn sắc bén khiến cho người phụ vương cảm thấy bao gồm chút hại hãi.
Người cha không hy vọng đứng lại trên đây đôi co với người đàn ông hững hờ hung dữ bởi thế nữa, vì vợ, anh ta đang nổi điên bất cứ lúc nào. Một trong những người xung quanh đều chỉ ra rằng Phương Hàn nói đúng, một vài fan lên giờ đồng hồ nói: "Anh ấy nói đúng rồi, tránh việc cho con nít ném banh lộn xộn như thế." Người cha im lặng, cầm cố tay đưa con trai mình đi. "Khoan đã!" Hạ An lên tiếng gọi rồi lấy trái banh tự tay anh, đi mang lại trước khía cạnh hai phụ thân con, khom fan ngồi xuống cạnh cậu bé nhỏ rồi mỉm cười chuyển trái banh cho cậu bé: "Cái này, cô trả lại đến con, lần sau đừng đùa ở những nơi đông người thế này nữa nha, sẽ tương đối nguy hiểm cho người khác." Cậu bé quẹt nước mắt thừa nhận lấy trái banh trường đoản cú tay cô: "Dạ, nhỏ cám ơn cô." Hạ An mỉm cười xoa đầu cậu bé: "Ngoan lắm." Hai cha con tạm biệt Hạ An đi trước, cô cùng anh đi đằng sau. "Ba ơi, sao cô kia xinh đẹp dịu dàng êm ả như cầm mà chịu đựng làm vợ cái chú hung tàn kia ạ?" Cậu bé xíu vô bốn hỏi. "Ba trù trừ nữa, chắc là vì cô ấy yêu thương chú kia nên mới chịu làm vợ." Người phụ vương vừa thay tay nhỏ vừa nói. Hạ An cùng Phương Hàn đi phía sau đều nghe thấy, cô mỉm cười vị cậu nhỏ nhắn nói anh hung dữ, kế tiếp lén nhìn gương mặt đang khó tính của anh. Lúc nghe đến cậu bé xíu nói bản thân hung dữ, Phương Hàn nhíu mày, không thèm để ý đến nữa, người mẫu sải bước tiến nhanh hơn. Hạ An lẽo đẽo theo đi ẩn dưới anh. Thời gian nãy vì chuyện cậu bé xíu kia nên cô quên mất. Sao anh ấy lại đến đây? Vừa rồi anh vị sao lại chấp thuận cô là vk anh? chỉ một từ vk phát ra từ mồm anh đã khiến trái tim Hạ An thổn thức, suy nghĩ nhiều hơn. Thoát khỏi bệnh viện, anh báo cáo nói ý mong đưa cô về nhà. Bên trên xe không một ai nói câu nào. Cô rất mong muốn hỏi anh nguyên nhân đến bệnh viện tìm cô? dẫu vậy có nào đó chặn mồm cô lại khiến cho cô tất yêu mở miệng hỏi. Phương Hàn là fan lên giờ đồng hồ trước. Anh hỏi cô đi kiểm tra sức khỏe đứa nhỏ bé có khỏe hay không? Hạ An nói theo với anh y hệt lời bác bỏ sĩ nói cùng với cô. Một dịp sau anh lại nói tiếp: "Hạ An, tôi không ngờ cô phóng khoáng thật đấy, nghe nói sau khoản thời gian sinh đứa bé nhỏ ra cô đang giao lại mang đến tôi và Giản Đình, sẽ chúc mừng hạnh phúc cho cửa hàng chúng tôi rồi bắt đầu rời đi." Hạ An ngây người, cô lần khần nên vấn đáp anh gắng nào, cô chỉ biết giả dụ một ngày thiệt sự xa anh cùng xa con chắc chắn là điều khiến cô khổ sở nhất. Cơ mà cô với anh vĩnh viễn không thuộc một cố giới, cô đã từng có lần có cân nhắc ích kỷ sẽ lưu lại đứa con cho riêng rẽ mình. Tuy nhiên giờ suy nghĩ lại ví như để nhỏ xíu con sinh sống với anh sẽ sở hữu được tương lai hơn, anh có điều kiện sẽ lo cho nhỏ có cuộc sống thường ngày tốt, còn ở thuộc cô chỉ rất có thể chịu khổ cơ mà thôi. Cô sợ bản thân mình càng nhún càng sâu, tất yêu nào thoát ra được tình thân này.
Nghĩ đến tương lai cả hai cần chia xa, suy nghĩ đến bé nhỏ con, cô cảm xúc đau lòng không chịu được, hít hít mũi, đáp trả lại anh đa số câu chưa phải với lòng mình. "Đúng vậy, tôi sẽ rời đi. Không hẳn tôi hào phóng mà chỉ là buông vứt thứ gần như thứ không thuộc về mình." "Cô cũng biết thân biết phận thừa nhỉ, vậy nhưng mà tôi cứ tưởng cô sẽ như người thanh nữ khác, hy vọng tham lam nhiều hơn." "Tôi không thể tham lam gì cả, tôi chỉ mong có thể an ninh sinh nhỏ ra." Ánh đôi mắt ngập nước của cô ấy cúi đầu không dám nhìn anh. Giọng nói của cô thỏ thẻ mềm mại và mượt mà như ý muốn chạm mang lại tim anh. Thật ra cô cũng đã có lần nổi lòng tham muốn anh là của cô, nhưng ngay cả đến lòng tham cũng trở thành anh dập tắt. "Cô thật sự hy vọng rời xa nhỏ sao?" giọng nói của Phương Hàn mặt tai cô, bên cạnh đó đang nghiến răng nói. Hạ An hoàn toàn không thể đọc được trọng điểm tư phức hợp của anh. Anh muốn ra sao đây? giống như đang giận, không cam lòng, xuất xắc là không nỡ... Hạ An run lên vày sự đa tình của mình: "Thật ra tôi từng có xem xét sẽ giữ nhỏ cho riêng biệt mình, nhưng để ý đến lại, nếu sau này con xuất hiện ở cạnh anh sẽ tốt hơn sống với tôi. Anh tất cả điều kiện tốt sẽ lo cho con cuộc sống sung túc, còn theo tôi chỉ hoàn toàn có thể chịu khổ, bởi thế..." Vành đôi mắt Hạ An đỏ ửng. Nghe phần đa lời tỏ bày của cô, Phương Hàn lặng lặng, chỉ đắm ngập trong mạch cân nhắc của mình: rốt cuộc cô chỉ mong mỏi rời xa anh. Phương Hàn nhíu chặt chân mày, Hạ An cứ như thế này, khiến anh thấy thật nhức lòng. Đây là lần thứ tía cô muốn rời xa anh. Anh cảm xúc vô cùng bi thương bực, càng suy nghĩ càng giận, càng giận hơn cơ hội trước. "Phương tiên sinh?" Hạ An gọi anh rồi thường xuyên nói: "Một dòng ô không thể đậy cho cha người, huống hồ tôi chỉ là fan thừa. Vị vậy lúc này tôi chỉ muốn giữ mối quan hệ thông thường nhất với anh, không thích có sự ràng buộc như thế nào khác..." nói tới câu cuối cùng, cô cảm thấy xung quanh như bị đóng góp băng. Hạ An chú ý anh, đáy lòng cực khổ không thôi. Lúc này Phương Hàn mới đánh giá lại, tay cố gắng chặt tay lái. Cô gái này, thiệt biết giữ mối quan hệ với anh, ý cô đã rõ ràng như vậy. Giọng điệu lạnh nhạt anh lên tiếng: "Sau khi sinh đứa nhỏ bé ra cô ao ước làm gì, đi đâu thì cứ việc." lời nói hết sức giá buốt nhạt, cần yếu nhạt rộng nữa. Nhưng trái lại anh cảm xúc lồng ngực như bị thứ nào đấy nặng nề đè lên rất khó chịu. Hạ An lạng lẽ một hồi lâu new nói ra: "Được."

Phương Tiên Sinh, đợi Ngày Anh nhận thấy Em

Tóm tắt Chương 34: khẩu ca tổn yêu thương Về mang đến Phương gia...: Phương Tiên Sinh, chờ Ngày Anh nhận ra Em


Phương Tiên Sinh, đợi Ngày Anh phân biệt Em Chương 34: khẩu ca tổn mến Về đến Phương gia...

Review Chương 34: khẩu ca tổn yêu quý Về cho Phương gia... - Phương Tiên Sinh, ngóng Ngày Anh nhận thấy Em

Đọc tức thì Chương 34: lời nói tổn mến Về đến Phương gia... Truyện Phương Tiên Sinh, chờ Ngày Anh nhận thấy Em

Review truyện Phương Tiên Sinh, đợi Ngày Anh phân biệt Em

Truyện Phương Tiên Sinh, đợi Ngày Anh nhận thấy Em Review




Xem thêm: How To Fix "You Can'T Connect To The File Share Because

5,865 | 1 52 chương

*

Phương Tiên Sinh, hóng Ngày Anh nhận biết Em

Đánh giá


slovenija-expo2000.com

Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay,truyện full. slovenija-expo2000.com luôn luôn tổng đúng theo và update các chương truyện một bí quyết nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc phân tách sẻ